回黄坦

宋代 范成大
渥丹枫凋零,浓黛柏幽独。 畦稻晚已黄,陂草秋重绿。 平远一横看,浩荡供醉目。 落帆金碧溪,嘶马锦绣谷。 世界真庄严,造物极不俗。 向非来远游,那有此奇瞩!
dān fēng diāo líng   nóng dài bǎi yōu
dào wǎn huáng   bēi cǎo qiū zhòng 绿
píng yuǎn héng kàn   hào dàng gōng zuì
luò fān jīn   jǐn xiù
shì jiè zhēn zhuāng yán   zào
xiàng fēi lái yuǎn yóu   yǒu zhǔ