壶公篇

明代 王世贞
昔有汝南白头翁,手提玉壶称壶公。壶中美酒十万斛,桃花树树骄春风。 长房小儿错狡狯,三试不过同沙虫。我今但入不肯出,一醉天地无终穷。
yǒu nán bái tóu wēng   shǒu chēng gōng zhōng měi jiǔ shí wàn táo   huā shù shù jiāo chūn fēng    
zhǎng fáng xiǎo ér cuò jiǎo kuài   sān shì guò tóng shā chóng jīn dàn kěn chū   zuì tiān zhōng qióng