画竹自题

元代 吴镇
图画书之绪,毫素寄所适。垂垂岁月久,残断争宝惜。 始由笔研成,渐次忘笔墨。心手两相忘,融化同造物。 轩窗云霭溶,屏障石突兀。林麓缪槎牙,禽鸟翥翰翮。 可怜俗浇漓,摸摩竟纷出。装禠杂真赝,丹粉誇绚赫。 千金易敝帚,十袭宝燕石。米也百世士,赏会神所识。 伶伦世无有,奇响竟寥寂。良乐难再遇,抱恨长太息。
huà shū zhī   háo suǒ shì chuí chuí suì yuè jiǔ cán   duàn zhēng bǎo    
shǐ yóu yán chéng   jiàn wàng xīn shǒu liǎng xiāng wàng róng   huà tóng zào    
xuān chuāng yún ǎi róng   píng zhàng shí lín móu chá qín   niǎo zhù hàn    
lián jiāo   jìng fēn chū zhuāng zhēn yàn dān   fěn kuā xuàn    
qiān jīn zhǒu   shí bǎo yān shí bǎi shì shì shǎng   huì shén suǒ shí    
líng lún shì yǒu   xiǎng jìng liáo liáng nán zài bào   hèn cháng tài