华阳吟三十首

宋代 白玉蟾
不动丝毫过玉关,关头自有玉京山。 能於山上通来往,风搅九天霜雪寒。
dòng háo guò guān   guān tóu yǒu jīng shān  
néng shān shàng tōng lái wǎng   fēng jiǎo jiǔ tiān shuāng xuě hán