花心动 春词

宋代 阮逸女
仙苑春浓,小桃开,枝枝已堪攀折。乍雨乍晴,轻暖轻寒,渐近赏花时节。柳摇台榭东风软,帘栊静,幽禽调舌。断魂远,闲寻翠径,顿成愁结。 此恨无人共说。还立尽黄昏,寸心空切。强整绣衾,独掩朱扉,枕簟为谁铺设。夜长更漏传声远,纱窗映、银缸明灭。梦回处,梅梢半笼残月。
xiān yuàn chūn nóng   xiǎo táo kāi   zhī zhī kān pān zhé zhà zhà qíng   qīng nuǎn qīng hán   jiàn jìn shǎng huā shí jié liǔ yáo tái xiè dōng fēng ruǎn   lián lóng jìng   yōu qín tiáo shé duàn hún yuǎn   xián xún cuì jìng   dùn chéng chóu jié
hèn rén gòng shuō hái jǐn huáng hūn   cùn xīn kōng qiè qiáng zhěng xiù qīn   yǎn zhū fēi   zhěn diàn wèi shuí shè zhǎng gēng lòu chuán shēng yuǎn   shā chuāng yìng yín gāng míng miè mèng huí chù   méi shāo bàn lóng cán yuè