花心動 春詞

宋代 阮逸女
仙苑春濃,小桃開,枝枝已堪攀折。乍雨乍晴,輕暖輕寒,漸近賞花時節。柳搖台榭東風軟,簾櫳靜,幽禽調舌。斷魂遠,閒尋翠徑,頓成愁結。 此恨無人共說。還立盡黃昏,寸心空切。強整繡衾,獨掩朱扉,枕簟為誰鋪設。夜長更漏傳聲遠,紗窗映、銀缸明滅。夢回處,梅梢半籠殘月。
xiān yuàn chūn nóng   xiǎo táo kāi   zhī zhī kān pān zhé zhà zhà qíng   qīng nuǎn qīng hán   jiàn jìn shǎng huā shí jié liǔ yáo tái xiè dōng fēng ruǎn   lián lóng jìng   yōu qín tiáo 調 shé duàn hún yuǎn   xián xún cuì jìng   dùn chéng chóu jié
hèn rén gòng shuō hái jǐn huáng hūn   cùn xīn kōng qiè qiáng zhěng xiù qīn   yǎn zhū fēi   zhěn diàn wèi shuí shè zhǎng gēng lòu chuán shēng yuǎn   shā chuāng yìng yín gāng míng miè mèng huí chù   méi shāo bàn lóng cán yuè