花心动

宋代 佚名
忽睹菱花,这一程、减却风流颜色。邻姬戏问,愧我为羞,无语低头寥寂。 珠泪纷纷和粉垂,襟袂旧痕乾又湿。但感起愁怀,堆堆积积。 杜宇催春急。烟笼花柳,粉蝶难寻觅。紫燕喃喃,黄莺恰恰,对景脂消香浥。 篆烟将尽愁未休,乍得御沟玻璃碧。教红叶往来,传个消息。
líng huā   zhè chéng jiǎn què fēng liú yán lín wèn kuì   wèi xiū   tóu liáo      
zhū lèi fēn fēn fěn chuí   jīn mèi jiù hén qián yòu shī 湿 dàn gǎn chóu huái duī 怀   duī    
cuī chūn yān lóng huā liǔ fěn   dié nán xún yàn nán nán huáng yīng   qià qià duì jǐng   zhī xiāo xiāng      
zhuàn yān jiāng jǐn chóu wèi xiū   zhà gōu jiào hóng wǎng lái chuán   xiāo xi