画屏秋色 送舅氏之唐山广文任

清代 曹贞吉
行李萧条去。骋远目、禾黍芃芃驿路。督亢陂荒,滹沲浪急,乱云天暮。 韦杜旧家声,早打叠、寒毡辛苦。听一片、鸣蝉诉。况梦绕西州,哀湍坏道,知在斜阳一带,苍然平楚。 无语。销魂羁旅。更莫去、伤今怀古。十年踪迹,一番离别,悲欢无据。 马首又他乡,乌衣巷口人何处。苜蓿阑干堪煮。上日及新秋,为语天边好月,分照两人愁绪。
xíng xiāo tiáo chěng yuǎn shǔ péng péng 驿 kàng bēi huāng   tuó làng   luàn yún tiān
wéi jiù jiā shēng   zǎo dié hán zhān xīn tīng piàn míng chán kuàng mèng rào 西 zhōu   āi tuān huài dào   zhī zài xié yáng dài   cāng rán píng chǔ
xiāo hún gèng shāng jīn huái 怀 shí nián zōng   fān bié   bēi huān
shǒu yòu xiāng   xiàng kǒu rén chǔ xu lán gān kān zhǔ shàng xīn qiū   wèi tiān biān hǎo yuè   fēn zhào liǎng rén chóu