浣溪沙 游仙体,用“遥知杨柳是门处,似隔芙蓉无路通”,成此小令二阕 其一

清代 顾太清
碧落茫茫秋水斜。朱门深被绿杨遮。隔溪听尽晚蝉哗。 无可奈何人怅望,难通消息树交加。能忘情者是仙家。
luò máng máng qiū shuǐ xié zhū mén shēn bèi 绿 yáng zhē tīng jǐn wǎn chán huā
nài rén chàng wàng   nán tōng xiāo xi shù jiāo jiā néng wàng qíng zhě shì xiān jiā