浣溪沙 其一 四时闺词

清代 顾太清
杨柳丝牵春日迟。小楼人困落花时。枕痕自向镜中窥。 帘幕绿阴风荡荡,秋千红索影垂垂。一声轻脆啭黄鹏。
yáng liǔ qiān chūn chí xiǎo lóu rén kùn luò huā shí zhěn hén xiàng jìng zhōng kuī
lián 绿 yīn fēng dàng dàng   qiū qiān hóng suǒ yǐng chuí chuí shēng qīng cuì zhuàn huáng péng