浣溪沙
陌上霜横冷不禁,枯茅断苇自沉凝,渐来风色满孤亭。
莫似山形如死寂,又嗟梅意太精神,堪堪箕坐看江平。
mò
陌
shàng
上
shuāng
霜
héng
横
lěng
冷
bù
不
jīn
禁
,
kū
枯
máo
茅
duàn
断
wěi
苇
zì
自
chén
沉
níng
凝
,
jiàn
渐
lái
来
fēng
风
sè
色
mǎn
满
gū
孤
tíng
亭
。
。
mò
莫
shì
似
shān
山
xíng
形
rú
如
sǐ
死
jì
寂
,
yòu
又
jiē
嗟
méi
梅
yì
意
tài
太
jīng
精
shén
神
,
kān
堪
kān
堪
jī
箕
zuò
坐
kàn
看
jiāng
江
píng
平
。
。