还家行

清代 郑燮
死者葬沙漠,生者还旧乡。遥闻齐鲁郊,谷麦等人长。 目营青岱云,足辞辽海霜。拜坟一痛哭,永别无相望。 春秋社燕雁,封泪远寄将。归来何所有,兀然空四墙。 井蛙跳我灶,狐狸据我床。驱狐窒鼯鼠,扫径开堂皇。 湿泥涂旧壁,嫩草覆新黄。桃花知我至,屋角舒红芳。 旧燕喜我归,呢喃话空梁。蒲塘春水暖,飞出双鸳鸯。 念我故妻子,羁卖东南庄。圣恩许归赎,携钱负橐囊。 其妻闻夫至,且喜且徬徨。大义归故夫,新夫非不良。 摘去乳下儿,抽刀割我肠。其儿知永绝,抱颈索我娘。 隋地几翻覆,泪面涂泥浆。上堂辞舅姑,舅姑泪浪浪。 赠我菱花镜,遗我泥金箱。赐我旧簪珥,包并罗衣裳。 好好作家去,永永无相忘。后夫年正少,惭惨难禁当。 潜身匿邻舍,背树倚斜阳。其妻径以去,绕陇过林塘。 后夫携儿归,独夜卧空房。儿啼父不寐,镫短夜何长。
zhě zàng shā   shēng zhě hái jiù xiāng yáo wén jiāo   mài děng rén zhǎng
yíng qīng dài yún   liáo hǎi shuāng bài fén tòng   yǒng bié xiāng wàng
chūn qiū shè yàn yàn   fēng lèi yuǎn jiāng guī lái suǒ yǒu   rán kōng qiáng
jǐng tiào zào   li chuáng zhì shǔ   sǎo jìng kāi táng huáng
shī 湿 jiù   nèn cǎo xīn huáng táo huā zhī zhì   jiǎo shū hóng fāng
jiù yàn guī   nán huà kōng liáng táng chūn shuǐ nuǎn   fēi chū shuāng yuān yāng
niàn   mài dōng nán zhuāng shèng ēn guī shú   xié qián tuó náng
wén zhì   qiě qiě páng huáng guī   xīn fēi liáng
zhāi xià ér   chōu dāo cháng ér zhī yǒng jué   bào jǐng suǒ niáng
suí fān   lèi miàn jiāng shàng táng jiù   jiù lèi làng làng
zèng líng huā jìng   jīn xiāng jiù zān ěr   bāo bìng luó shang
hǎo hǎo zuò jiā   yǒng yǒng xiāng wàng hòu nián zhèng shǎo   cán cǎn nán jìn dāng
qián shēn lín shè   bèi shù xié yáng jìng   rào lǒng guò lín táng
hòu xié ér guī   kōng fáng ér mèi   dèng duǎn zhǎng