还家晚坐

宋代 陈昂
最厌长为客,还家秋雨中。 饥容叹妻子,败叶理梧桐。 俗觉今时换,人怜前辈空。 青青一双眼,落日送冥鸿。
zuì yàn zhǎng wèi   huán jiā qiū zhōng  
róng tàn   bài tóng  
jué jīn shí huàn   rén lián qián bèi kōng  
qīng qīng shuāng yǎn   luò sòng míng hóng 鸿