还家

宋代 黄公度
黎明呼羸僮,拄策渡野水。 轻岚翳初日,古道步平砥。 麦陇黄四出,松竹翠相倚。 人间春告尽,岩色秀未已。 眼入故乡明,语还亲旧喜。 印非朱买臣,金无苏季子。 窃笑免妻孥,相过动邻里。 富贵岂吾谋,薄游聊尔耳。
míng léi tóng   zhǔ shuǐ  
qīng lán chū   dào píng  
mài lǒng huáng chū   sōng zhú cuì xiāng  
rén jiān chūn gào jǐn   yán xiù wèi  
yǎn xiāng míng   hái qīn jiù  
yìn fēi zhū mǎi chén   jīn  
qiè xiào miǎn   xiāng guò dòng lín  
guì móu   báo yóu liáo ěr ěr