还家

唐代 于邺
为客忆归舍,归来还寂寥。壮时看欲过,白首固非遥。 独酌几回醉,此愁终不销。犹残鸡与犬,驱去住山椒。
wèi guī shě   guī lái huán liáo zhuàng shí kàn guò   bái shǒu fēi yáo
zhuó huí zuì   chóu zhōng xiāo yóu cán quǎn   zhù shān jiāo