還家

唐代 於鄴
為客憶歸舍,歸來還寂寥。壯時看欲過,白首固非遙。 獨酌幾回醉,此愁終不銷。猶殘雞與犬,驅去住山椒。
wèi guī shě   guī lái huán liáo zhuàng shí kàn guò   bái shǒu fēi yáo
zhuó huí zuì   chóu zhōng xiāo yóu cán quǎn   zhù shān jiāo