荒冢谣

宋代 周密
老樗飕飗洒寒雨,狐狸冷伴幽魂语。草没麒麟仆断碑,白骨年深化黄土。 荒凉古径无人行,凄风尽日吹阴云。青山莽莽几更主,翁仲无言成万古。
lǎo chū sōu liú hán   li lěng bàn yōu hún cǎo méi lín duàn bēi bái   nián shēn huà huáng    
huāng liáng jìng rén xíng   fēng jìn chuī yīn yún qīng shān mǎng mǎng gèng zhǔ wēng   zhòng yán chéng wàn