荒园独步
寒食春犹烂,东风草自芊。花燃无焰火,柳吐不机绵。
宦博人间累,贫遭妻子怜。一官如病旅,直得几缗钱。
hán
寒
shí
食
chūn
春
yóu
犹
làn
烂
,
dōng
东
fēng
风
cǎo
草
zì
自
qiān
芊
huā
。
rán
花
wú
燃
yàn
无
huǒ
焰
liǔ
火
,
tǔ
柳
bù
吐
jī
不
mián
机
绵
。
huàn
宦
bó
博
rén
人
jiān
间
lèi
累
,
pín
贫
zāo
遭
qī
妻
zǐ
子
lián
怜
yī
。
guān
一
rú
官
bìng
如
lǚ
病
zhí
旅
,
de
直
jǐ
得
mín
几
qián
缗
钱
。