荒園獨步

明代 袁宏道
寒食春猶爛,東風草自芊。花燃無焰火,柳吐不機綿。 宦博人間累,貧遭妻子憐。一官如病旅,直得幾緡錢。
hán shí chūn yóu làn   dōng fēng cǎo qiān huā rán yàn huǒ liǔ   mián   綿  
huàn rén jiān lèi   pín zāo lián guān bìng zhí   de mín qián