黄雍于西安修水之侧起佚老亭以奉亲

宋代 苏舜钦
修水崩腾落云端,倾入群山自萦转。山回水抱三百里,邑号西安俯千涧。 四时夹涧花濛濛,数步行人不相见。但闻千珂万马横阵来,石激惊湍自相溅。 忽然瀰漫为平川,远近人家压清浅。其间有亭号佚老,山水之间为胜选。 黄氏有子乐其亲,缔葺之勤由富善。盖忧高年厌家事,力营此地欲自遣。 亲意虽知风物嘉,岂若有子常在眼。君胡飘飘事远游,手龟面黎两足趼。 故乡不到已踰年,又非局蹐牵仕宦。何如轻舟早还家,日对白云奉游宴。
xiū shuǐ bēng téng luò yún duān   qīng qún shān yíng zhuǎn shān huí shuǐ bào sān bǎi   hào 西 ān qiān jiàn
shí jiā jiàn huā méng méng   shù xíng rén xiāng jiàn dàn wén qiān wàn héng zhèn lái   shí jīng tuān xiāng jiàn
rán màn wèi píng chuān   yuǎn jìn rén jiā qīng qiǎn jiān yǒu tíng hào lǎo   shān shuǐ zhī jiān wèi shèng xuǎn
huáng shì yǒu zi qīn   zhī qín yóu shàn gài yōu gāo nián yàn jiā shì   yíng qiǎn
qīn suī zhī fēng jiā   ruò yǒu zi cháng zài yǎn jūn piāo piāo shì yuǎn yóu   shǒu guī miàn liǎng jiǎn
xiāng dào nián   yòu fēi qiān shì huàn qīng zhōu zǎo huán jiā   duì bái yún fèng yóu yàn