皇雅十首 其二 西师

宋代 尹洙
主用西师,岷梁弗宾。匪曰负固,实交晋人。 予训予誓,合我将臣。正厥有罪,无庸伤民。 矫矫虎士,载摧其壁。于嗟孟侯,亦果其策。迎师而降,靡抗锋镝。 岂独身谋,完是宗国。 蜀都既平,将臣失律。此众悍骄,彼民危慄。当涂叫呶,合万为一。 匪怀则威,帝心是恤。 帝曰将臣,予嘉乃庸。废命毒民,尔弗有终。邦典用疑,惟罪惟功。 靡殛而削,协于厥中。 帝曰孟侯,受封于楚。淑旂雕戈,备物异数。俾尔族姻,及乃文武。 服在王庭,靡不有序。 蜀民呼歌,天子威灵。保我者封,暴我者刑。匪功是私,匪弱是陵。 天子惠民,畴敢不承。
zhǔ yòng 西 shī   mín liáng bīn fěi yuē shí   jiāo jìn rén    
xùn shì   jiāng chén zhèng jué yǒu zuì   yōng shāng mín    
jiǎo jiǎo shì   zài cuī jiē mèng hòu   guǒ yíng shī ér jiàng kàng   fēng      
shēn móu   wán shì zōng guó  
shǔ dōu píng   jiāng chén shī zhòng hàn jiāo   mín wēi dāng jiào náo wàn   wèi      
fěi huái 怀 wēi   xīn shì  
yuē jiāng chén   jiā nǎi yōng fèi mìng mín ěr   yǒu zhōng bāng diǎn yòng wéi zuì   wéi gōng      
ér xuē   xié jué zhōng  
yuē mèng hòu   shòu fēng chǔ shū diāo bèi   shù ěr yīn nǎi   wén      
zài wáng tíng   yǒu  
shǔ mín   tiān wēi líng bǎo zhě fēng bào   zhě xíng fěi gōng shì fěi ruò   shì líng      
tiān huì mín   chóu gǎn chéng