黄学士以陈叔起所画树石见贻赋此以答之

两汉 胡广
吾闻闽人陈叔起,能画往与荆关比。不烦兔颖事点缀,只染鹤翎从骫骳。 等閒著意求难得,乘兴从容即数纸。此翁已死画少传,一笔落手人争市。 向来得者谁最多,惟有永嘉黄学士。昨日赠我树石图,画者之名乃陈氏。 陈翁写画惟写情,不必区区论形似。想当槃薄临风时,落日苍茫走山鬼。 开窗倏忽生数树,树底坡陀石两觜。老干相樛交屈铁,巉岩裂皴如颡頯。 蟠拿平陆奋蛟龙,奰屃中林蹲虎兕。高枝直上势拂云,低叶扶疏未容㱟。 发生意与元气会,惨澹影入秋旻里。囊游五岭或遇之,近度居庸尝见此。 须凭廊庙作栋梁,久历风霜露文理。高堂日对兴潇洒,眼底丹青实堪鄙。 焚香啜茶尘可洗,令我抱病砉如褫。多君此意期共坚,却笑纷纷竞桃李。
wén mǐn rén chén shū   néng huà wǎng jīng guān fán yǐng shì diǎn zhuì zhǐ   rǎn líng cóng wěi bèi    
děng xián zhù qiú nán de   chéng xìng cóng róng shù zhǐ wēng huà shǎo chuán   luò shǒu rén zhēng shì    
xiàng lái de zhě shuí zuì duō   wéi yǒu yǒng jiā huáng xué shì zuó zèng shù shí huà   zhě zhī míng nǎi chén shì    
chén wēng xiě huà wéi xiě qíng   lùn xíng xiǎng dāng pán báo lín fēng shí luò   cāng máng zǒu shān guǐ    
kāi chuāng shū shēng shù shù   shù tuó shí liǎng lǎo gàn xiāng jiū jiāo tiě chán   yán liè cūn sǎng kuí    
pán píng fèn jiāo lóng   zhōng lín dūn gāo zhī zhí shàng shì yún   shū wèi róng    
shēng yuán huì   cǎn dàn yǐng qiū mín náng yóu lǐng huò zhī jìn   yōng cháng jiàn    
píng láng miào zuò dòng liáng   jiǔ fēng shuāng wén gāo táng duì xīng xiāo yǎn   dān qīng shí kān    
fén xiāng chuài chá chén   lìng bào bìng huò chǐ duō jūn gòng jiān què   xiào fēn fēn jìng táo