黄溪

宋代 周弼
匆匆宁不恨飘零,转更分岐过别汀。 世事总如迂曲路,年华都付短长亭。 冢桃褪蘂无人色,社栎盘根作鬼形。 心自感伤人岂识,回头犹顾岘山青。
cōng cōng níng hèn piāo líng   zhuǎn gèng fēn guò bié tīng  
shì shì zǒng   nián huá dōu duǎn cháng tíng  
zhǒng táo tuì ruǐ rén   shè pán gēn zuò guǐ xíng  
xīn gǎn shāng rén shí   huí tóu yóu xiàn shān qīng