荒亭晚坐

宋代 王禹偁
荒亭秋日沉,独坐白头吟。 为郡殊无味,归田素有心。 鹊翻枫叶乱,蛬响菊丛深。 微物休相聒,幽怀老不禁。
huāng tíng qiū chén   zuò bái tóu yín
wèi jùn shū wèi   guī tián yǒu xīn
què fān fēng luàn   qióng xiǎng cóng shēn
wēi xiū xiāng guā   yōu huái 怀 lǎo jīn