黄世永哀辞

宋代 杨万里
圣门际天而不可径兮,子聚粮以疾趋。古文熄而哇郑兮,子独追而雅诸。 众皆赏其襮而遗其里兮,知全者不在予。仕者谓赣民之嚚兮,不啻沬邦之夫。 何子之仁以莅兮,若膝下之乳雏。予惟子之观兮,则未知封屋之迂。 沐猴豸而罔腼兮,子发上而衡盱。舍己躁进而谓子躁进兮,宜不曰沽名之非愚。 世切齿于彼之晚霣兮,流涕于子之不晚殂。庸知天之不子祉兮,不厚彼之辜。 惟师友之恩纪兮,一饭而九其吁。天不予棐而夺予朋兮,半其济而亡舻。 决汝汉而东之兮,曾足为予泪之馀。若子之死而不死兮,不亦名星日而骨幽墟。
shèng mén tiān ér jìng   zi liáng wén ér wa zhèng zi   zhuī ér zhū    
zhòng jiē shǎng ér   zhī quán zhě zài shì zhě wèi gàn mín zhī yín   chì mèi bāng zhī    
zi zhī rén   ruò xià zhī chú wéi zi zhī guān   wèi zhī fēng zhī    
hóu zhì ér wǎng miǎn   zi shàng ér héng shě zào jìn ér wèi zi zào jìn   yuē míng zhī fēi    
shì qiè chǐ 齿 zhī wǎn yǔn   liú zi zhī wǎn yōng zhī tiān zhī zhǐ   hòu zhī    
wéi shī yǒu zhī ēn   fàn ér jiǔ tiān fěi ér duó péng bàn   ér wáng    
jué hàn ér dōng zhī   céng wèi lèi zhī ruò zi zhī ér   míng xīng ér yōu