黄慎之自闽见访夜坐对酌怅然有感四首 其四

明代 刘基
故人发犹黑,故人心尚赤。人生一世间,几见驹过隙。 南山有乔松,翠鹬斗颜色。般倕不收录,野火恣焚炙。 枝枯干亦折,雪霰交洒淅。中心有流液,入地化为石。 遗之五百年,犹堪补青天。
rén yóu hēi   rén xīn shàng chì rén shēng shì jiān   jiàn guò
nán shān yǒu qiáo sōng   cuì dòu yán bān chuí shōu   huǒ fén zhì
zhī gān zhé   xuě xiàn jiāo zhōng xīn yǒu liú   huà wèi shí
zhī bǎi nián   yóu kān qīng tiān