黄山诗 其三

清代 魏源
老松生空山,一物无可恃。得天惟云液,得地惟石髓。 母石而父云,化亿万龙子。有似石纽圣,剖腹能生启。 禀兹坚劲性,怪怪奇奇起。势不欲上天,横行云海里。 性石不性木,肯共云生死。但知极松变,那顾失松体。 一峰踞一龙,万峰万龙倚。空山风雨来,精灵互神鬼。 苍叟夜叩扃,闭门君勿理。
lǎo sōng shēng kōng shān   shì tiān wéi yún de   wéi shí suǐ    
shí ér yún   huà 亿 wàn lóng zi yǒu shí niǔ shèng pōu   néng shēng    
bǐng jiān jìn xìng   guài guài shì shàng tiān héng   xíng yún hǎi    
xìng shí xìng   kěn gòng yún shēng dàn zhī sōng biàn   shī sōng    
fēng lóng   wàn fēng wàn lóng kōng shān fēng lái jīng   líng shén guǐ    
cāng sǒu kòu jiōng   mén jūn