黄山人夜坐

明代 宗臣
日散千峰紫,烟收万树青。高云去莽莽,孤月寒冥冥。 岁序已新雁,江沙空乱萤。餐霞真愧汝,徒复问黄庭。
sàn qiān fēng   yān shōu wàn shù qīng gāo yún mǎng mǎng   yuè hán míng míng    
suì xīn yàn   jiāng shā kōng luàn yíng cān xiá zhēn kuì   wèn huáng tíng