黄沙歌

清代 俞樾
昔人探河源,云从火敦脑儿始。我行未至昆仑虚,未识河源何处是。 乃从海橃一登临,不见河源见河委。前日吴淞口,昨日清水洋。 无端沧海中,灿烂成奇光。布金非舍卫,抟土无娲皇。 是何海中沙,有若琉璃黄。舟人为我言,此乃黄河入海之故迹。 海色与天光,上下同一碧。黄河千里百里奔腾来,其势不能遽与海为一。 遂令海底皆黄沙,万丈光芒映朝日。始信河为四渎雄,入海犹难渝本质。 呜乎,龙门穿凿神禹功,送之入海事已终,谁从海外寻其踪? 昔人未见我及见,眼界洵足千秋空。岂比东方曼倩紫泥海,徒将谰语欺儿童。
rén tàn yuán   yún cóng huǒ dūn nǎo er shǐ xíng wèi zhì kūn lún wèi   shí yuán chǔ shì    
nǎi cóng hǎi dēng lín   jiàn yuán jiàn wěi qián sōng kǒu zuó   qīng shuǐ yáng    
duān cāng hǎi zhōng   càn làn chéng guāng jīn fēi shě wèi tuán   huáng    
shì hǎi zhōng shā   yǒu ruò liú li huáng zhōu rén wéi yán   nǎi huáng hǎi zhī    
hǎi tiān guāng   shàng xià tóng huáng qiān bǎi bēn téng lái   shì néng hǎi wèi    
suì lìng hǎi jiē huáng shā   wàn zhàng guāng máng yìng cháo shǐ xìn wèi xióng   hǎi yóu nán běn zhì    
  lóng mén chuān 穿 záo shén gōng   sòng zhī hǎi shì zhōng   shuí cóng hǎi wài xún zōng  
rén wèi jiàn jiàn   yǎn jiè xún qiān qiū kōng dōng fāng màn qiàn hǎi   jiāng lán ér tóng