黄平倩至玉泉以书见要倍道趋之马上感旧有作

明代 袁宏道
晓枕浓和发清嚏,知是佳人呼我字。翩然一鹤自东飞,衔得巴江笺子至。 颓蓝叠绿泻平田,缬林稠叶点清腻。当时京国好兄弟,射堂佳月城西寺。 几年抛没叹吹云,又作飞鸿留爪地。老去怕逢缘熟人,梦回每说金华事。 欲知销折几番心,看我衣衫重叠泪。
xiǎo zhěn nóng qīng   zhī shì jiā rén piān rán dōng fēi xián   jiāng jiān zi zhì    
tuí lán dié 绿 xiè píng tián   xié lín chóu diǎn qīng dāng shí jīng guó hǎo xiōng shè   táng jiā yuè chéng 西    
nián pāo méi tàn chuī yún   yòu zuò fēi hóng 鸿 liú zhǎo lǎo féng yuán shú rén mèng   huí měi shuō jīn huá shì    
zhī xiāo shé fān xīn   kàn shān chóng dié lèi