荒口

宋代 范成大
十步九吃蹶,百夫半蹒跚。 豁然鸟道穷,努力造其巅。 谓是岭头了,一峰复当前。 既无反顾法,仰望心茫然
shí jiǔ chī juě   bǎi bàn pán shān
huò rán niǎo dào qióng   zào diān
wèi shì lǐng tóu le   fēng dāng qián
fǎn   yǎng wàng xīn máng rán