黄菊

宋代 张耒
黄菊出荒岁,扬扬颜色好。 芙蓉不能霜,败裂不自保。 君子与小人,于此见其操。 最怜所种蔬,根叶依畦老。 朝晡充盘餐,滋味不枯槁。 鸡鸣邻里静,老子起常早。 呼童速沽酒,无使尊中燥。
huáng chū huāng suì   yáng yáng yán hǎo  
róng néng shuāng   bài liè bǎo  
jūn zi xiǎo rén   jiàn cāo  
zuì lián suǒ zhǒng shū   gēn lǎo  
cháo chōng pán cān   wèi gǎo  
míng lín jìng   lǎo zi cháng zǎo  
tóng jiǔ   shǐ 使 zūn zhōng zào