皇帝上礼抚事述怀

唐代 李峤
配极辉光远,承天顾托隆。负图济多难,脱履归成功。 圣道昭永锡,邕言让在躬。还推万方重,咸仰四门聪。 恭已忘自逸,因人体至公。垂旒沧海晏,解网法星空。 云散天五色,春还日再中。称觞合缨弁,率舞应丝桐。 凯乐深居镐,传歌盛饮丰。小臣滥簪笔,无以颂唐风。
pèi huī guāng yuǎn   chéng tiān tuō lóng duō nàn   tuō guī chéng gōng
shèng dào zhāo yǒng   yōng yán ràng zài gōng hái tuī wàn fāng zhòng   xián yǎng mén cōng
gōng wàng   yīn rén zhì gōng chuí liú cāng hǎi yàn   jiě wǎng xīng kōng
yún sàn tiān   chūn hái zài zhōng chēng shāng yīng biàn   shuài yīng tóng
kǎi shēn gǎo   chuán shèng yǐn fēng xiǎo chén làn zān   sòng táng fēng