皇帝上禮撫事述懷

唐代 李嶠
配極輝光遠,承天顧托隆。負圖濟多難,脫履歸成功。 聖道昭永錫,邕言讓在躬。還推萬方重,咸仰四門聰。 恭已忘自逸,因人體至公。垂旒滄海晏,解網法星空。 雲散天五色,春還日再中。稱觴合纓弁,率舞應絲桐。 凱樂深居鎬,傳歌盛飲豐。小臣濫簪筆,無以頌唐風。
pèi huī guāng yuǎn   chéng tiān tuō lóng duō nàn   tuō guī chéng gōng
shèng dào zhāo yǒng   yōng yán ràng zài gōng hái tuī wàn fāng zhòng   xián yǎng mén cōng
gōng wàng   yīn rén zhì gōng chuí liú cāng hǎi yàn   jiě wǎng xīng kōng
yún sàn tiān   chūn hái zài zhōng chēng shāng yīng biàn   shuài yīng tóng
kǎi shēn gǎo   chuán shèng yǐn fēng xiǎo chén làn zān   sòng táng fēng