花将军歌

明代 李东阳
花将军,身长八尺勇绝伦,从龙渡江江水浑。 提剑跃马走平陆,敌兵不能逼,主将不敢瞋。 杀人如麻满川谷,遍体无一刀枪痕。 太平城中三千人,楚贼十万势欲吞。 将军怒呼缚尽绝,骂贼如狗狗不狺。 樯头万箭集如猬,将军愿死不愿生作他人臣。 郜夫人,赴水死,有妻不辱将军门。 将军侍婢身姓孙,收尸葬母抱儿走,为贼俘虏随风尘。 寄儿渔家属渔姥,死生已分归苍旻。 贼平身归窃儿去,夜宿陶穴如生坟。 乱兵争舟不得渡,堕水不死如有神。 浮槎为舟莲为食,空中老父能知津。 孙来抱儿达行在,哭声上彻天能闻。 帝呼花云儿,风骨如花云,手摩膝置泣复叹,云汝不死犹 儿存。 儿年十五官万户,九原再拜君王恩。 忠臣节妇古稀有,婴杵尚是男儿身。 英灵在世竟不朽,下可为河狱,上可为星辰。 君不见金华文章石室史,嗟我欲赋岂有笔力回千钧。
huā jiāng jūn   shēn cháng chǐ yǒng jué lún   cóng lóng jiāng jiāng shuǐ hún  
jiàn yuè zǒu píng   bīng néng   zhǔ jiàng gǎn chēn  
shā rén mǎn chuān   biàn dāo qiāng hén  
tài píng chéng zhōng sān qiān rén   chǔ zéi shí wàn shì tūn  
jiāng jūn jìn jué   zéi gǒu gōu yín  
qiáng tóu wàn jiàn wèi   jiāng jūn yuàn yuàn shēng zuò rén chén  
gào rén   shuǐ   yǒu jiāng jūn mén  
jiāng jūn shì shēn xìng sūn   shōu shī zàng bào ér zǒu   wèi zéi suí fēng chén  
ér jiā shǔ lǎo   shēng fēn guī cāng mín  
zéi píng shēn guī qiè ér   宿 táo xué shēng fén  
luàn bīng zhēng zhōu   duò shuǐ yǒu shén  
chá wèi zhōu lián wèi shí   kōng zhōng lǎo néng zhī jīn  
sūn lái bào ér xíng zài   shēng shàng chè tiān néng wén  
huā yún ér   fēng huā yún   shǒu zhì tàn   yún yóu
ér cún  
ér nián shí guān wàn   jiǔ yuán zài bài jūn wáng ēn  
zhōng chén jié yǒu   yīng chǔ shàng shì nán ér shēn  
yīng líng zài shì jìng xiǔ   xià wèi   shàng wèi xīng chén  
jūn jiàn jīn huá wén zhāng shí shì shǐ   jiē yǒu huí qiān jūn