花將軍歌

明代 李東陽
花將軍,身長八尺勇絕倫,從龍渡江江水渾。 提劍躍馬走平陸,敵兵不能逼,主將不敢瞋。 殺人如麻滿川谷,遍體無一刀槍痕。 太平城中三千人,楚賊十萬勢欲吞。 將軍怒呼縛盡絕,罵賊如狗狗不狺。 檣頭萬箭集如蝟,將軍願死不願生作他人臣。 郜夫人,赴水死,有妻不辱將軍門。 將軍侍婢身姓孫,收屍葬母抱兒走,為賊俘虜隨風塵。 寄兒漁家屬漁姥,死生已分歸蒼旻。 賊平身歸竊兒去,夜宿陶穴如生墳。 亂兵爭舟不得渡,墮水不死如有神。 浮槎為舟蓮為食,空中老父能知津。 孫來抱兒達行在,哭聲上徹天能聞。 帝呼花雲兒,風骨如花雲,手摩膝置泣復嘆,雲汝不死猶 兒存。 兒年十五官萬戶,九原再拜君王恩。 忠臣節婦古稀有,嬰杵尚是男兒身。 英靈在世竟不朽,下可為河獄,上可為星辰。 君不見金華文章石室史,嗟我欲賦豈有筆力回千鈞。
huā jiāng jūn   shēn cháng chǐ yǒng jué lún   cóng lóng jiāng jiāng shuǐ hún  
jiàn yuè zǒu píng   bīng néng   zhǔ jiàng gǎn chēn  
shā rén mǎn 滿 chuān   biàn dāo qiāng hén  
tài píng chéng zhōng sān qiān rén   chǔ zéi shí wàn shì tūn  
jiāng jūn jìn jué   zéi gǒu gōu yín  
qiáng tóu wàn jiàn wèi   jiāng jūn yuàn yuàn shēng zuò rén chén  
gào rén   shuǐ   yǒu jiāng jūn mén  
jiāng jūn shì shēn xìng sūn   shōu shī zàng bào ér zǒu   wèi zéi suí fēng chén  
ér jiā shǔ lǎo   shēng fēn guī cāng mín  
zéi píng shēn guī qiè ér   宿 táo xué shēng fén  
luàn bīng zhēng zhōu   duò shuǐ yǒu shén  
chá wèi zhōu lián wèi shí   kōng zhōng lǎo néng zhī jīn  
sūn lái bào ér xíng zài   shēng shàng chè tiān néng wén  
huā yún ér   fēng huā yún   shǒu zhì tàn   yún yóu
ér cún  
ér nián shí guān wàn   jiǔ yuán zài bài jūn wáng ēn  
zhōng chén jié yǒu   yīng chǔ shàng shì nán ér shēn  
yīng líng zài shì jìng xiǔ   xià wèi   shàng wèi xīng chén  
jūn jiàn jīn huá wén zhāng shí shì shǐ   jiē yǒu huí qiān jūn