怀远

宋代 何绛
蒹葭风起暮秋天,天外怀人思渺然。衰草苍茫依极岸,远峰重叠隔疏烟。 地因岭海霜犹浅,信为衡阳雁未传。今夜月明同万里,几回相忆鹤楼边。
jiān jiā fēng qiū tiān   tiān wài huái 怀 rén miǎo rán shuāi cǎo cāng máng àn yuǎn   fēng chóng dié shū yān    
yīn lǐng hǎi shuāng yóu qiǎn   xìn wèi héng yáng yàn wèi chuán jīn yuè míng tóng wàn   huí xiāng lóu biān