淮阴太宁山主崇岳逮与予诸公游今年七十余耳

宋代 张耒
我来之初季春月,门外李花如积雪。 杜门燕坐度长夏,庭树秋风忽骚屑。 西驰大火不复燎,急雨凄风争应节。 紫貂暴日知有待,画扇依墙将怨别。 蒸云积潦渐收拾,恶木烦芜稍摧折。 不知此事谁主张,跃马奔车忽回辙。 嗟予行世蹈坎埳,仅免豺狼膏齿舌。 三年闭户饿江岛,脱粟无余衣百结。 近者皇天忽悔祸,雨施云行咸澡雪。 复官还职遍海内,争脱囚冠鸣佩玦。 老夫龙钟众人后,一舸循江信沿涉。 风波历尽见故乡,亲友相逢惊白发。 道人已老见我喜,静扫高堂容憩歇。 佛龛日近得香火,僧饭时容供粗粝。 读书小技漫勤苦,安禅大观无分别。 久便闲放轻禄利,已脱忧危傲缧绁。 天时进退古不忒,人事兴衰今屡阅。 酒浓村店足斟酌,鱼美长淮恣哺啜。 从今万事付天工,致安民庶看夔契。
lái zhī chū chūn yuè   mén wài huā xuě  
mén yàn zuò cháng xià   tíng shù qiū fēng sāo xiè  
西 chí huǒ liáo   fēng zhēng yīng jié  
diāo bào zhī yǒu dài   huà shàn qiáng jiāng yuàn bié  
zhēng yún lǎo jiàn shōu shí   è fán shāo cuī shé  
zhī shì shuí zhǔ zhāng   yuè bēn chē huí zhé  
jiē xíng shì dǎo kǎn kǎn   jǐn miǎn chái láng gāo chǐ 齿 shé  
sān nián è 饿 jiāng dǎo   tuō bǎi jié  
jìn zhě huáng tiān huǐ huò   shī yún xíng xián zǎo xuě  
guān hái zhí biàn hǎi nèi   zhēng tuō qiú guān míng pèi jué  
lǎo lóng zhōng zhòng rén hòu   xún jiāng xìn yán 沿 shè  
fēng jìn jiàn xiāng   qīn yǒu xiāng féng jīng bái  
dào rén lǎo jiàn   jìng sǎo gāo táng róng xiē  
kān jìn xiāng huǒ   sēng fàn shí róng gōng  
shū xiǎo màn qín   ān chán guān fēn bié  
jiǔ biàn 便 xián fàng qīng   tuō yōu wēi ào léi xiè  
tiān shí jìn tuì 退   rén shì xīng shuāi jīn yuè  
jiǔ nóng cūn diàn zhēn zhuó   měi cháng huái chuò  
cóng jīn wàn shì tiān gōng   zhì ān mín shù kàn kuí