淮陰太寧山主崇岳逮與予諸公游今年七十餘耳

宋代 張耒
我來之初季春月,門外李花如積雪。 杜門燕坐度長夏,庭樹秋風忽騷屑。 西馳大火不復燎,急雨淒風爭應節。 紫貂暴日知有待,畫扇依牆將怨別。 蒸雲積潦漸收拾,惡木煩蕪稍摧折。 不知此事誰主張,躍馬奔車忽回轍。 嗟予行世蹈坎埳,僅免豺狼膏齒舌。 三年閉戶餓江島,脫粟無餘衣百結。 近者皇天忽悔禍,雨施雲行咸澡雪。 復官還職遍海內,爭脫囚冠鳴佩玦。 老夫龍鍾眾人後,一舸循江信沿涉。 風波歷盡見故鄉,親友相逢驚白髮。 道人已老見我喜,靜掃高堂容憩歇。 佛龕日近得香火,僧飯時容供粗糲。 讀書小技漫勤苦,安禪大觀無分別。 久便閒放輕祿利,已脫憂危傲縲紲。 天時進退古不忒,人事興衰今屢閱。 酒濃村店足斟酌,魚美長淮恣哺啜。 從今萬事付天工,致安民庶看夔契。
lái zhī chū chūn yuè   mén wài huā xuě  
mén yàn zuò cháng xià   tíng shù qiū fēng sāo xiè  
西 chí huǒ liáo   fēng zhēng yīng jié  
diāo bào zhī yǒu dài   huà shàn qiáng jiāng yuàn bié  
zhēng yún lǎo jiàn shōu shí   è fán shāo cuī shé  
zhī shì shuí zhǔ zhāng   yuè bēn chē huí zhé  
jiē xíng shì dǎo kǎn kǎn   jǐn miǎn chái láng gāo chǐ shé  
sān nián è jiāng dǎo   tuō bǎi jié  
jìn zhě huáng tiān huǐ huò   shī yún xíng xián zǎo xuě  
guān hái zhí biàn hǎi nèi   zhēng tuō qiú guān míng pèi jué  
lǎo lóng zhōng zhòng rén hòu   xún jiāng xìn yán 沿 shè  
fēng jìn jiàn xiāng   qīn yǒu xiāng féng jīng bái  
dào rén lǎo jiàn   jìng sǎo gāo táng róng xiē  
kān jìn xiāng huǒ   sēng fàn shí róng gōng  
shū xiǎo màn qín   ān chán guān fēn bié  
jiǔ biàn 便 xián fàng qīng 祿   tuō yōu wēi ào léi xiè  
tiān shí jìn tuì 退   rén shì xīng shuāi jīn yuè  
jiǔ nóng cūn diàn zhēn zhuó   měi cháng huái chuò  
cóng jīn wàn shì tiān gōng   zhì ān mín shù kàn kuí