怀雪童

宋代 吕本中
老来于世漫多悲,梦幻推移且自知。想得开山藏骨处,却如摇尾乞怜时。 送行识我贫无盖,闲坐思渠闷有诗。从此穷居添寂寞,夜长谁复绕帘帷。
lǎo lái shì màn duō bēi   mèng huàn tuī qiě zhī xiǎng de kāi shān cáng chù què   yáo wěi lián shí    
sòng xíng shí pín gài   xián zuò mèn yǒu shī cóng qióng tiān   zhǎng shuí rào lián wéi