懷雪童

宋代 呂本中
老來於世漫多悲,夢幻推移且自知。想得開山藏骨處,卻如搖尾乞憐時。 送行識我貧無蓋,閒坐思渠悶有詩。從此窮居添寂寞,夜長誰復繞簾帷。
lǎo lái shì màn duō bēi   mèng huàn tuī qiě zhī xiǎng de kāi shān cáng chù què   yáo wěi lián shí    
sòng xíng shí pín gài   xián zuò mèn yǒu shī cóng qióng tiān   zhǎng shuí rào lián wéi