怀素师草书歌

唐代 马云奇
怀素才年三十馀,不出湖南学草书。大夸羲献将齐德,功比钟繇也不如。 畴昔阇梨名盖代,隐秀于今墨池在。贺老遥闻怯后生,张颠不敢称先辈。 一昨江南投亚相,尽日花堂书草障。含毫势若斩蛟龙,握管还同断犀象。 兴来索笔纵横扫,满坐词人皆道好。一点三峰巨石悬,长画万岁枯松倒。 叫喊忙忙礼不拘,万字千行意转殊。紫塞傍窥鸿雁翼,金盘乱撒水精珠。 直为功成岁月多,青草湖中起墨波。醉来只爱山翁酒,书了宁论道士鹅? 醒前犹自记华章,醉后无论绢与墙。眼看笔掉头还掉,只见文狂心不狂。 自倚能书堪入贡,一盏一回捻笔弄。壁上飕飕风雨飞,行间屹屹龙蛇动。 在身文翰两相宜,还如明镜对西施。三秋月澹青江水,二月花开绿树枝。 闻到怀书西入秦,客中相送转相亲。君王必是收狂客,寄语江潭一路人。
huái 怀 cái nián sān shí   chū nán xué cǎo shū kuā xiàn jiāng   gōng zhōng yáo
chóu shé míng gài dài   yǐn xiù jīn chí zài lǎo yáo wén qiè hòu shēng   zhāng diān gǎn chēng xiān bèi
zuó jiāng nán tóu xiāng   jìn huā táng shū cǎo zhàng hán háo shì ruò zhǎn jiāo lóng   guǎn hái tóng duàn xiàng
xīng lái suǒ zòng héng sǎo   mǎn zuò rén jiē dào hǎo diǎn sān fēng shí xuán   cháng huà wàn suì sōng dào
jiào hǎn máng máng   wàn qiān xíng zhuǎn shū sāi bàng kuī hóng 鸿 yàn   jīn pán luàn shuǐ jīng zhū
zhí wèi gōng chéng suì yuè duō   qīng cǎo zhōng zuì lái zhǐ ài shān wēng jiǔ   shū le níng lùn dào shì é  
xǐng qián yóu huá zhāng   zuì hòu lùn juàn qiáng yǎn kàn diào tóu hái diào   zhī jiàn wén kuáng xīn kuáng
néng shū kān gòng   zhǎn huí niǎn nòng shàng sōu sōu fēng fēi   háng jiān lóng shé dòng
zài shēn wén hàn liǎng xiāng   hái míng jìng duì 西 shī sān qiū yuè dàn qīng jiāng shuǐ   èr yuè huā kāi 绿 shù zhī
wén dào huái 怀 shū 西 qín   zhōng xiāng sòng zhuǎn xiāng qīn jūn wáng shì shōu kuáng   jiāng tán rén