懷素師草書歌

唐代 馬雲奇
懷素才年三十餘,不出湖南學草書。大誇羲獻將齊德,功比鍾繇也不如。 疇昔闍梨名蓋代,隱秀於今墨池在。賀老遙聞怯後生,張顛不敢稱先輩。 一昨江南投亞相,盡日花堂書草障。含毫勢若斬蛟龍,握管還同斷犀象。 興來索筆縱橫掃,滿坐詞人皆道好。一點三峰巨石懸,長畫萬歲枯松倒。 叫喊忙忙禮不拘,萬字千行意轉殊。紫塞傍窺鴻雁翼,金盤亂撒水精珠。 直為功成歲月多,青草湖中起墨波。醉來只愛山翁酒,書了寧論道士鵝? 醒前猶自記華章,醉後無論絹與牆。眼看筆掉頭還掉,只見文狂心不狂。 自倚能書堪入貢,一盞一回捻筆弄。壁上颼颼風雨飛,行間屹屹龍蛇動。 在身文翰兩相宜,還如明鏡對西施。三秋月澹青江水,二月花開綠樹枝。 聞到懷書西入秦,客中相送轉相親。君王必是收狂客,寄語江潭一路人。
huái cái nián sān shí   chū nán xué cǎo shū kuā xiàn jiāng   gōng zhōng yáo
chóu shé míng gài dài   yǐn xiù jīn chí zài lǎo yáo wén qiè hòu shēng   zhāng diān gǎn chēng xiān bèi
zuó jiāng nán tóu xiāng   jìn huā táng shū cǎo zhàng hán háo shì ruò zhǎn jiāo lóng   guǎn hái tóng duàn xiàng
xīng lái suǒ zòng héng sǎo   mǎn 滿 zuò rén jiē dào hǎo diǎn sān fēng shí xuán   cháng huà wàn suì sōng dào
jiào hǎn máng máng   wàn qiān xíng zhuǎn shū sāi bàng kuī hóng yàn   jīn pán luàn shuǐ jīng zhū
zhí wèi gōng chéng suì yuè duō   qīng cǎo zhōng zuì lái zhǐ ài shān wēng jiǔ   shū le níng lùn dào shì é  
xǐng qián yóu huá zhāng   zuì hòu lùn juàn qiáng yǎn kàn diào tóu hái diào   zhī jiàn wén kuáng xīn kuáng
néng shū kān gòng   zhǎn huí niǎn nòng shàng sōu sōu fēng fēi   háng jiān lóng shé dòng
zài shēn wén hàn liǎng xiāng   hái míng jìng duì 西 shī sān qiū yuè dàn qīng jiāng shuǐ   èr yuè huā kāi shù zhī
wén dào huái shū 西 qín   zhōng xiāng sòng zhuǎn xiāng qīn jūn wáng shì shōu kuáng   jiāng tán rén