怀山

明代 王鏊
我年四十四,须发已见白。况复秋冬来,尪然抱羸疾。 强颜班行中,公私有何益。既不能随时,又不任陈力。 独无百亩田,独无五亩宅。一朝辞禄养,何以谋代食。 欲留谅不能,欲去且未得。公私两乖违,转展复反侧。 行藏去住间,贤者逝不惑。若非太阿锋,割断利名索。 一朝复一朝,到老终役役。古人邈已远,近事堪法式。 不见毛贞甫,四十挂朝帻。
nián shí   jiàn bái kuàng qiū dōng lái wāng   rán bào léi    
qiǎng yán bān háng zhōng   gōng yǒu néng suí shí yòu   rèn chén    
bǎi tián   zhái zhāo yǎng   móu dài shí    
liú liàng néng   qiě wèi gōng liǎng guāi wéi zhuǎn   zhǎn fǎn    
xíng cáng zhù jiān   xián zhě shì huò ruò fēi tài ē fēng   duàn míng suǒ    
zhāo zhāo   dào lǎo zhōng rén miǎo yuǎn jìn   shì kān shì    
jiàn máo zhēn   shí guà cháo