懷山

明代 王鏊
我年四十四,鬚髮已見白。況復秋冬來,尪然抱羸疾。 強顏班行中,公私有何益。既不能隨時,又不任陳力。 獨無百畝田,獨無五畝宅。一朝辭祿養,何以謀代食。 欲留諒不能,欲去且未得。公私兩乖違,轉展復反側。 行藏去住間,賢者逝不惑。若非太阿鋒,割斷利名索。 一朝復一朝,到老終役役。古人邈已遠,近事堪法式。 不見毛貞甫,四十掛朝幘。
nián shí   jiàn bái kuàng qiū dōng lái wāng   rán bào léi    
qiǎng yán bān háng zhōng   gōng yǒu néng suí shí yòu   rèn chén    
bǎi tián   zhái zhāo yǎng 祿   móu dài shí    
liú liàng néng   qiě wèi gōng liǎng guāi wéi zhuǎn   zhǎn fǎn    
xíng cáng zhù jiān   xián zhě shì huò ruò fēi tài ē fēng   duàn míng suǒ    
zhāo zhāo   dào lǎo zhōng rén miǎo yuǎn jìn   shì kān shì    
jiàn máo zhēn   shí guà cháo