淮人多食蛙者作诗示意

宋代 朱翌
淮人为水族,疱脍亦已巧。 田间有鸣鸡,性命得自保。 吴人口垂涎,捕取穷浩渺。 於吴产或多,於淮求则少。 要之业境会,食债良自绕。 予也家淮南,游吴尝草草。 平生下箸处,但觉皆羊枣。 不论赤鯶公,亦及长须老。 何况鼓吹部,可作钟鼎宝。 世间多空中,所见徒有表。 至美不外示,鱼鳖岂皆好。 君看十月鹑,羽翼甚轻矫。 变化须臾间,不念旧池沼。 食鹑乃无言,食蛙或颦愀。 鹑蛙等无二,妄想自颠倒。 舌根无尽期,所得在一饱。 哀哉南路徐,食方说燖焰。 但俱供芋羹,不必著锦袄。 较之食疮痂,岂但能稍稍。
huái rén wéi shuǐ   pào kuài qiǎo  
tián jiān yǒu míng   xìng mìng bǎo  
rén kǒu chuí xián   qióng hào miǎo  
chǎn huò duō   huái qiú shǎo  
yào zhī jìng huì   shí zhài liáng rào  
jiā huái nán   yóu cháng cǎo cǎo  
píng shēng xià zhù chù   dàn jué jiē yáng zǎo  
lùn chì huàn gōng   cháng lǎo  
kuàng chuī   zuò zhōng dǐng bǎo  
shì jiān duō kōng zhōng   suǒ jiàn yǒu biǎo  
zhì měi wài shì   biē jiē hǎo  
jūn kàn shí yuè chún   shén qīng jiǎo  
biàn huà jiān   niàn jiù chí zhǎo  
shí chún nǎi yán   shí huò pín qiǎo  
chún děng èr   wàng xiǎng diān dào  
shé gēn jìn   suǒ de zài bǎo  
āi zāi nán   shí fāng shuō xún yàn  
dàn gōng gēng   zhù jǐn ǎo  
jiào zhī shí chuāng jiā   dàn néng shāo shāo