怀鸣禽

宋代 周密
竹树环幽栖,积翠何森森。鸣禽不知数,日夕传好音。 笙竽杂天籁,鼓吹无哇淫。物我自两忘,彼此无机心。 髽奴不解事,探鷇稍见侵。忽动择木志,一去不可寻。 鸥鸟骇海翁,智莫欺鱼禽。何以慰寂寥,静对空愔愔。 风篁落纤月,谁伴清宵吟。
zhú shù huán yōu   cuì sēn sēn míng qín zhī shù   chuán hào yīn
shēng tiān lài   chuī yín liǎng wàng   xīn
zhuā jiě shì   tàn kòu shāo jiàn qīn dòng zhì   xún
ōu niǎo hài hǎi wēng   zhì qín wèi liáo   jìng duì kōng yīn yīn
fēng huáng luò xiān yuè   shuí bàn qīng xiāo yín