怀妓 其四
三山不见海沈沈,岂有仙踪更可寻。青鸟去时云路断,姮娥归处月宫深。
纱窗遥想春相忆,书幌谁怜夜独吟。料得夜来天上镜,只应偏照两人心。
sān
三
shān
山
bú
不
jiàn
见
hǎi
海
shěn
沈
shěn
沈
,
qǐ
岂
yǒu
有
xiān
仙
zōng
踪
gèng
更
kě
可
xún
寻
。
。
qīng
青
niǎo
鸟
qù
去
shí
时
yún
云
lù
路
duàn
断
,
héng
姮
é
娥
guī
归
chǔ
处
yuè
月
gōng
宫
shēn
深
。
。
shā
纱
chuāng
窗
yáo
遥
xiǎng
想
chūn
春
xiāng
相
yì
忆
,
shū
书
huǎng
幌
shuí
谁
lián
怜
yè
夜
dú
独
yín
吟
。
。
liào
料
de
得
yè
夜
lái
来
tiān
天
shàng
上
jìng
镜
,
zhǐ
只
yīng
应
piān
偏
zhào
照
liǎng
两
rén
人
xīn
心
。
。