花犯  秋夜

明代 刘基
夜何其,星移漏转,凉蟾照无睡。宝筝弦断,金雁与青釭,相对憔悴。 塞鸿过尽人千里。馀香怨绣被。但满眼、碧云红树,阑干空自倚。 阶前暗蛩最殷勤,悽悽似向我、说他情意。莎露冷,相将到、晓霜开蕊。 惟应有、素娥未老,曾几见、桑田成海水。任浪语、愁来堪遣,君看明镜里。
  xīng lòu zhuǎn   liáng chán zhào shuì bǎo zhēng xián duàn   jīn yàn qīng gāng   xiāng duì qiáo cuì
sāi hóng 鸿 guò jìn rén qiān xiāng yuàn xiù bèi dàn mǎn yǎn yún hóng shù   lán gān kōng
jiē qián àn qióng zuì yīn qín   shì xiàng shuō qíng shā lěng   xiāng jiāng dào xiǎo shuāng kāi ruǐ
wéi yīng yǒu é wèi lǎo   céng jiàn sāng tián chéng hǎi shuǐ rèn làng chóu lái kān qiǎn   jūn kàn míng jìng