话道

唐代 齐己
大道多大笑,寂寥何以论。霜枫翻落叶,水鸟啄闲门。 服药还伤性,求珠亦损魂。无端凿混沌,一死不还源。
dào duō xiào   liáo lùn shuāng fēng fān luò   shuǐ niǎo zhuó xián mén
yào hái shāng xìng   qiú zhū sǔn hún duān záo hùn dùn   huán yuán